5 Năm Nhìn Lại !!

Tôi chưa bao giờ đủ can đảm để ngồi viết một bức email dài như thế này về câu chuyện của mình. Lý do thì có rất nhiều, tôi không muốn nhắc lại nó, không muốn nhắc lại quãng thời gian đen tối của cuộc đời mình. Tôi xấu hổ. Phải rồi, bạn cứ thử đắm chìm trong một thứ nào đấy mà đánh mất cuộc sống của chính mình xem. Nó tồi tệ như thể nghiện ma túy, thuốc phiện, mà thậm chí còn tồi tệ hơn, khi bạn ý thức được cái mà bạn đang nghiện nó không bị lên án mạnh mẽ như những chất độc kia và thế là bạn cứ chủ quan chìm dần, chìm dần cùng nó, đến lúc tỉnh lại thì nhìn thấy mình đơn độc giữa cả một biển cả đen đặc và không có lối về.

5 năm -Tôi đã đánh mất quá nhiều để rồi nhận ra mình sắp chìm nghỉm giữa biển cả đen đặc.

3 năm đầu -tôi là một cậu học sinh trung học phổ thông, học không giỏi những cũng thuộc hàng tiếp thu được, không chăm ngoan nhưng cũng không bị liệt vào thành phần cá biệt. Nói chung là tôi..bình thường như mọi học sinh bình thường khác. Năm sau tôi sẽ thi đại học, bố mẹ muốn tôi thi một trường vừa sức về kinh doanh, để khi ra trường sẽ thay bố mẹ chèo chống cửa hàng điện máy nhỏ của gia đình. Nhẽ ra mọi thứ sẽ suôn sẻ như những gì bố mẹ mong muốn ở tôi, nếu như hôm đó tôi không nghe theo lời Tuấn, thằng bạn thân ngồi cạnh, làm quen với VL.



Phải rồi, một thằng con trai như tôi lúc đó, đã hoàn toàn bị trò chơi đầy cuốn hút này mê hoặc ngay từ lần đầu tiên thử chơi. Tất cả mọi thứ, sự lúng túng, dồn dập, những bất ngờ, rồi những pha kill đầu tiên khiến tôi phấn khích lạ lùng. Tôi thích nó, tôi muốn chơi nó thật nhiều

Tôi đã bị cuốn hút bởi thế giới kiếm hiệp kỳ diệu lúc nào không hay

Rồi từ đó

Tôi giam mình trong phòng hàng giờ để chơi game và chỉ bước ra để đi vệ sinh và đi học. Tôi cũng không nhớ một tuần mình tắm bao nhiêu lần, cũng không nhớ mùi vị của bữa cơm gia đình như thế nào nữa. Thậm chí có lúc tôi quên mất mình vẫn còn bố mẹ đang ở cùng 1 mái nhà. Đến trường, hầu như tôi chỉ ngồi phía cuối lớp, gục mặt xuống ngủ vùi. Tôi dần trở thành 1 thằng "nerd" đúng nghĩa trong lớp.Mái tóc bù xù bết lại toàn gàu, mặt nổi mụn vì thức đêm và người bốc mùi vì lười tắm, tính tình lầm lỳ chẳng nói chuyện với ai, bạn bè cũ cứ thế xa dần tôi.

Bố mẹ đã rất bàng hoàng khi nghe cô giáo chủ nhiệm gọi điện về nhà vào tháng thứ 3 của học kỳ 1, năm tôi lớp 12. Cô giáo thông báo về việc tôi nghỉ học 1 tháng liền, về tình trạng đến lớp là ngủ gật, và cái bảng điểm giữa kỳ mà tôi đã giấu nhẹm đi. Bố gần như điên lên, ông không thể chấp nhận việc thằng con trai duy nhất lại tụt dốc như thế ngay trong cái năm quan trọng nhất của đời học sinh này. Mẹ tôi ôm mặt khóc rất nhiều, đôi mắt ánh lên nỗi lo lắng bản năng của người mẹ. Còn tôi lúc đó, tôi rất sợ. Tôi sợ bố với cơn giận lôi đình của ông, tôi sợ những giọt nước mắt của mẹ. Và trong tôi dấy lên một sự ân hận khủng khiếp. Phải rồi, tôi phải thay đổi. Vì bố, vì mẹ, vì tương lai của chính tôi.

1 tháng sau, những tưởng cuộc sống bình thường đã quay lại với tôi. Bố tin tưởng để máy tính lại trong phòng cho tôi học tập. Tôi cũng không muốn làm bố thất vọng nên nhất quyết xóa VL đi. Bố đưa tôi đi, đón tôi về vào buổi trưa, rồi chiều lại đưa tôi đi học thêm tiếp. Tôi quay lại trường học và cố nhồi nhét những thứ mình đã bỏ lỡ. Lẽ ra mọi thứ vẫn sẽ yên bình như vậy nếu không có một ngày bố mẹ về quê, và để tôi ở nhà một mình.

Một lần nữa, tôi quay lại với game

Hôm đó, lẽ dĩ nhiên là tôi sẽ ngồi học bài cả ngày rồi đi đá bóng với thằng bạn cùng xóm. Nhưng ma xui quỷ khiến thế nào, thằng Tuấn lại đến nhà mượn sách. Một lần nữa, nó lại rủ tôi ra hàng net. Tôi đã nhất quyết từ chối, tôi muốn tránh xa nơi cám dỗ ấy. Nhưng có lẽ, lời thuyết phục của nó cùng suy nghĩ rất đơn giản của tôi:"Chỉ chơi thêm 1 lần có sao đâu", đã khiến tôi phải trả giá đắt cho cả một năm sau đó.

Lại tiếp tục những chuỗi ngày đắm chìm trong thế giới kiếp hiệp. Bố đưa đến trường, tôi đợi bố về rồi trốn ngay ra hàng điện tử. Rồi chiều tôi cố gắng căn giờ chạy ù đến cổng trường đợi bố. Những tiết có cô chủ nhiệm dạy, tôi trèo tường trốn vào lớp. Rút kinh nghiệm từ lần trước, tôi hầu như không trốn học chính, chỉ trốn vào tiết học thêm. Và tôi cũng ko đăng ký học thêm nữa, lấy tiền học để đốt vào hàng game. Tôi vẫn cố tỏ ra là một đứa con ngoan khi vẫn xuống ăn cơm, trò chuyện với bố mẹ. Nhưng ngoài thời gian đấy ra thì tôi chỉ giam mình trong phòng với dàn vi tính.

Chuyện gì đến cũng phải đến, một bảng điểm tồi tệ vào cuối học kỳ 2 được đặt vào tận tay bố trong buổi họp phụ huynh cuối kỳ. Hoảng hốt vì việc thằng con quý hóa đã ngừng học thêm từ cách đó vài tháng, những dấu đỏ vì 0,1 chi chít. Tháng 7, tháng thi đại học thì càng lúc càng đến gần. Bố tá hỏa mang tờ bảng điểm về nhà, ném vào mặt tôi.

Quãng thời gian sau đó, hẳn các bạn cũng biết. Tôi gần như bị giam trong nhà. Máy tính bị đem đi. Tôi gần như phát điên. Thật quá đáng! Tại sao lại bắt tôi xa rời niềm đam mê của mình. Người ta bảo sống là để tận hưởng niềm vui. Tại sao khi tôi tìm được niềm vui đích thực lại cướp nó đi của tôi. Thế nhưng, lại một lần nữa, những giọt nước mắt lo lắng của mẹ lại là lý do khiến tôi tỉnh ngộ. Tôi cố gắng một lần nữa, đặt tay vào bút sách, với hy vọng cứu vãn lại tất cả trước khi quá muộn.

1 tháng, một khoảng thời gian quá ngắn để làm lại tất cả từ đầu. Tôi trượt đại học! Cảm giác lúc đó thật đắng cay. Tôi biết điều đó rất rõ, ngay từ cái giây phút tôi cầm trên tay đề thi đại học. Tất cả những con chữ, con số, tôi nhớ bài này, bài này tôi đã từng đọc qua. Nhưng tôi không thể nào nhớ ra cách làm. Tuyệt vọng, tôi vo nát tờ đề thi trong tay, trong lòng dấy lên một nỗi ân hân, đau đớn, tuyệt vọng khủng khiếp khi từng giây, từng phút của giờ thi trôi qua. Tiếng chuông báo hết giờ cũng là lúc tôi biết, tương lai của mình đã vĩnh viễn khép lại.

Tôi giam mình trong phòng hàng tuần liền. Tôi hầu như không ăn uống gì mấy. Đôi lúc tôi khóc, đôi lúc tôi chỉ ngồi thẫn thờ nhìn về một phía. Những ai đã từng trượt đại học hẳn hiểu cảm giác này. Cảm giác mình là một người vô dụng, cảm giác thấy tương lai mờ mịt không có lối thoát, cảm giác những giọt nước mắt của mẹ, những tiếng thở dài của bố là những nhát dao đâm thẳng vào tim mình, thật sự là rất đau đớn. Tôi thất vọng về chính mình. Tại sao tôi có thể khốn nạn thế được nhỉ? Tại sao tôi đã cố hết sức mà tôi vẫn không thể nào vượt qua.

Không khí trong nhà ngột ngạt và nặng nề đến mức tôi từ ân hận đã trở nên bất mãn. Bố vẫn không thể thoải mái được nữa. Tôi ghét bố! Bố vẫn luôn đổ tại quãng thời gian tôi đắm chìm trong game đã gây ra ngày hôm nay. Bố không hiểu tôi. Chẳng nhẽ, sự ăn năn, đau khổ của tôi những tháng ngày qua chưa đủ để bố hiểu tôi đang phải chịu đựng những gì? Chẳng nhẽ bố không biết là tôi đã cố gắng hết sức?

Tôi ở nhà đã 2 năm ,đã tự mình đánh mất nhiều cơ hội !

2 tuần trước

Tôi bỏ nhà đi, sau một cuộc cãi nhau "đập bát đập đũa" của tôi và bố. Tôi ngồi lỳ ở hàng game cả đêm và cả những ngày sau đó. Đôi lúc, một phút nghỉ ngơi giữa trận đấu, tôi chợt nhận ra mình, "lạ lùng", bàng hoàng, vì đây chính là những hình ảnh tôi đã từng ngạc nhiên "sao người ta có thể như vậy được nhỉ, thật bê tha quá đi" : tóc tai rối bù, râu ria mọc khắp mặt, người hôi rình, ngồi quát tháo chửi bới ầm ĩ, chân gác lên bàn, miệng phì phèo điếu thuốc, bên cạnh là một bát mỳ trương phềnh nguội ngắt. Và rồi, tôi lại cười đểu :"Thôi đã xuống dốc rồi thì cho nó xuống dốc luôn đi". Không có tiền chơi game, tôi vay bạn bè. Dần dà số ngày tôi ngụ tại hàng game cũng tỉ lệ thuận với số tiền nợ tăng lên. Không đến mức quá lớn để mà bị siết nợ, nhưng trong mắt bạn bè, tôi cũng đã trở thành 1 thằng chẳng ra gì.

Tôi cứ như vậy trong 2 tuần liền, đôi lần cũng mở điện thoại lên, nhắn tin cho bố:"Con vẫn ổn", rồi lại tắt máy. Nhưng đây là lần đầu tiên trong suốt quãng thời gian tôi chơi game, tôi không còn cảm thấy vui vẻ nữa. Trước đây tôi ham mê nó vì niềm vui nó mang lại cho tôi. Còn bây giờ, tôi chơi nó vì tôi căm ghét mọi người, tôi chơi nó mà trong lòng chỉ có cảm giác: Trống rỗng và nặng nề.

Lúc mẹ đến quán gặp tôi, tôi đang nằm ngủ trên cái giường gấp cạnh nhà vệ sinh hôi thối. Mẹ ngồi cạnh tôi, đặt tay lên má tôi và bật khóc rất lâu trước khi thốt lên: Con đây rồi. Tôi mở mắt, vẫn chưa tỉnh táo hẳn bởi đêm qua thức chơi. Nhưng đây đúng là mẹ rồi. Tôi ngồi dậy, ngạc nhiên vì mẹ đang ở đây. Rồi tôi sợ hãi, một nỗi sợ mẹ mơ hồ mà tôi cá là thằng con trai nào cũng vậy thôi. Thế rồi sau đó là nỗi buồn đau vô hạn lại dâng lên khi thấy gương mặt hốc hác, bờ vai gầy đi trông thấy của mẹ, tôi là một thằng con trai tồi!

Tôi theo mẹ về nhà, trong lòng mong đợi một cơn lôi đình mới của bố. Thế nhưng, bố im lặng, nhìn tôi rất lâu. Đợi tôi tắm rửa, cắt tóc, cạo râu, ăn uống tử tế. Ông mới gọi tôi ra, ngồi nói chuyện.Ông xin lỗi tôi vì đã bày tỏ thái độ thất vọng một cách quá đáng và dai dẳng, khiến tôi trở nên tự ti và bất cần. Ông hỏi tôi đã muốn quay lại cuộc sống bình thường chưa? Và rằng ông mong tôi một lần nữa, hãy vì bố mẹ, và vì chính bản thân tôi, hãy sống lại một lần nữa. Bố đã tâm sự rất nhiều, rất nhiều điều về mong muốn của ông với tôi, mong muốn của một người cha mong con mình khôn lớn và thành đạt, khỏe mạnh, chứ không phải là một thằng ăn bám xã hội chỉ biết cắm đầu trong hàng game. Và lần đầu tiên trong đời, tôi nhìn thấy bố mình bật khóc, và bất lực cố giấu đi những giọt nước mắt đấy.

Lúc đó, trong đầu tôi, chỉ tồn tại duy nhất một ý nghĩ. Tôi không cần biết tôi sẽ phải làm những gì, tôi không cần biết tôi sẽ gặp phải những gì, tôi chỉ muốn cố gắng, ngay ở giây phút đấy. Tôi chỉ muốn làm tất cả mọi thứ để quay lại cuộc sống trước đây, để cố gắng làm lại cuộc đời mình. Tôi muốn thi lại đại học, phải rồi. Tôi sẽ cố gắng gấp đôi, gấp 3 học sinh bình thường để cứu vớt chính bản thân mình. Tôi muốn mẹ không còn phải khóc, bố không phải thức đêm bạc trắng đầu để lo nghĩ về mình nữa. Một cơ hội cuối cùng trong cuộc đời, tôi bật khóc, tôi muốn làm lại từ đầu.

zing.vn
...............................................

Tags:

Ý kiến bạn đọc [ 0 ]


Ý kiến của bạn